[Hắc quản gia] Tôi vẫn là quản gia của một mình em!

[Hắc quản gia] Tôi vẫn là quản gia của một mình em!

Tác giả: Hoàng Quang Vũ

Thể loại: kuroshitsuji fanfic

Nhân vật: Ciel x Sebastian

Alois x Claude

Quà tặng dành đặc biệt cho Tuyết Lâm….

Và những fan của Kuroshitsuji ~~~~~~

Chú ý: Sau khi viết xong ta thấy các nhân vật đều có chút khác biệt so với nguyên gốc, nhưng mọi người hãy cho là do thời gian đã trôi qua lâu rồi (vs lại do ta viết theo ý thích của mình) Giống như Ciel ấy, có chút giống như là sống lâu nên thành tinh và có phần ỷ lại nhiều hơn vào Sebas-chan.

Khung cảnh, sau khi Kuroshitsuji II kết thúc…200 năm sau…

Tách khỏi tiếng ồn ào bên ngoài, thiếu niên chìm vào không gian tĩnh lặng mà cổ kính…

-Không ngờ, đã là 200 năm trôi qua, ta lại trở về nơi này! Ciel lẳng lặng nhìn biệt thự của gia tộc Phantomhive năm xưa..vẫn là nó, nhưng lại không phải là nó….Thời gian…đối với một ác ma nắm trong tay sức mạnh cuộc sống vĩnh hằng đã không còn ý nghĩa gì…Kí ức nhạt nhòa…người người thoáng qua rồi biến mất, chỉ có nam nhân đó – quản gia của cậu Sebastian Michaelis…vẫn theo bên cậu, làm bạn với cậu trong cuộc sống tưởng như dài đến vô tận này…

-Vâng thưa cậu chủ! Biệt thự này xem ra đã được bảo quản rất tốt a!

Một lần nữa, chuyển về sống ở nơi này…Ciel đưa tay chạm vào từng nét trạm khắc…Đây là cảm giác hoài niệm sao? Cậu cũng không còn rõ ràng….

Thời gian qua, đi khắp nơi, cảm nhận hết thảy sự thay đổi của thế giới xung quanh…lúc buồn chán thì tham gia vào vài cuộc đấu trí trong giới thượng lưu, lúc vui vẻ thì du ngoạn danh lam thắng cảnh, thưởng thức mỹ vị…Còn giờ đây, cậu muốn tìm về nơi mình sinh ra…như tìm kiếm một sự ấm áp trong tâm hồn nguội lạnh…

Nhắm lại đôi mắt mệt mỏi, nhỏ giọng nói

-Sebastian, ta mệt mỏi!

Nam nhân xuất hiện phía sau cậu, dùng đôi tay mạnh mẽ vững chãi ôm lấy thân thể nhỏ xinh của cậu bước vào trong lâu đài hoa lệ kia…

Vòng tay hắn vẫn ấm áp như vậy, an tâm như vậy…

Cậu đã từng nghĩ, khế ước linh hồn là mối liên kết chặt chẽ nhất của cậu và hắn…Cho đến khi con quỷ trong một lâu đài phía Nam nói với cậu… “Khế ước linh hồn giữa hai con quỷ thoạt nhìn thì tưởng là vững chắc, nhưng dựa vào nó để giữ lấy một con quỷ là sai lầm đấy câu nhóc ạ…Ác quỷ là kẻ sở hữu sức mạnh, sở hữu cuộc sống vĩnh hằng..nhưng, chúng không có linh hồn…Nếu kẻ nô lệ trong khế ước đủ mạnh, hắn có thể phá vỡ liên kết ấy bất cứ lúc nào”……Và cậu biết, Con quỷ kí khế ước với cậu, có đủ sức mạnh, đủ khả năng…Cậu đã luôn nghĩ xem, lúc nào thì Sebastian sẽ rời khỏi cậu…200 năm rồi…Như mới ngày hôm qua vậy…

Ciel nhắm mắt để yên cho Sebastian giúp mình thay đồ, cậu được hắn đặt xuống giường nệm mềm mại, giúp cậu đắp tốt chăn, hôn nhẹ lên trán cậu và dịu dàng nói:

-Ngủ ngon, cậu chủ của tôi!

Ciel cảm nhận được nụ hôn dịu dàng của hắn…cảm nhận được bàn tay ấm áp của hắn khẽ vuốt gương mặt mình…Không phải thân nhiệt của ác ma rất thấp sao? Sao hắn lại ấm áp đến vậy?

-Seb ….

Ác ma quản gia thấy đôi môi anh đào của thiếu niên khẽ hé, tiếng cậu gọi tên hắn…rất nhẹ…nó giống như chiếc lông vũ đặt trong ngực hắn quét qua quét lại…nhột nhột..nhưng lại khiến hắn rất hưởng thụ…

Không thấy hắn trả lời, Ciel mở mắt…trong đôi mắt xinh đẹp không hề có một tia bất minh nào… phản chiếu hình ảnh nam nhân anh tuấn cao lớn đang nở một nụ cười hết sức ôn nhu…một quản gia ác quỷ…

-Cậu chủ, muốn tôi sao? Tên ác ma nào đó khe khẽ cười ra tiếng

-Biết rõ còn cố hỏi! Cậu nhóc quay mặt đi lầm bầm

Nụ hôn rơi xuống bên thái dương cậu, cánh tay rắn chắc ôm lấy cậu, đem cậu kéo dựa vào lòng ngực hắn…Ciel không thể khiến mình thôi chú ý đến từng động tác của Sebastian…Hắn rất dịu dàng…trong dịu dàng ẩn chứa điên cuồng cùng mạnh mẽ xâm chiếm…Phải, hắn chính là như vậy….

-Vào đi!

-Không chuẩn bị tốt sẽ khiến cậu bị thương nha! Sebastian nói, hắn còn nháy mắt, trong ánh mắt như nói, cậu chủ, cậu thừa biết chỗ nào đó của tôi không nhỏ mà!

-Ta nói được là được! Ciel cao giọng

-Vâng, sẽ như ngài mong muốn, cậu chủ của tôi!

Khoảnh khắc thân thể được lấp đầy, đó là lúc cậu cảm nhận được hắn rõ nhất…Cậu hiểu, bản chất của ác ma rất tham lam, cậu đâu có ngoại lệ, cậu muốn giữ lấy hắn…giữ hắn thật chặt…

.

.

.

-Cậu chủ, tối nay có vũ hội ở gia tộc Landcapter, ngài có muốn tham gia không? Sebastian vuốt ve mái tóc của thiếu niên trong lòng, nhẹ giọng hỏi

-Khi đang ôm ta đừng có nói cái kiểu đó! Ciel lầu bầu –Vũ hội của Landcapter có gì hay chứ?

-Tôi nghĩ chúng ta có thể gặp vài người quen, chắc chắn sẽ rất thú vị!

-Người quen?

-Vâng, cậu chủ nhà Landcapter tên Alois!

.

.

.

Ngày thành đêm…

Ngọt thành mặn…

Sống thành chết…

Xanh thẫm thành vàng…

Đây mới là quản gia nhà Landcapter…

Phải, ta hiện tại là quản gia nhà Lancapter mang cái tên Andrew. Bất quá, ta vẫn nhớ, 200 năm trước đây, tên 1 thiếu niên đặt cho ta là Claude Faustus.

Ta từng nghĩ khi một kiếm kia đâm vào người ta, ta đã không còn cơ hội nhìn thấy thế giới lần thứ hai, trước lúc mất đi ý thức ta còn không kịp nói, bấy giờ ta chỉ là quản gia nhà Trancy…

Nhưng không ngờ sau đó, ta đã có thể tỉnh lại lần nữa, bên cạnh là Hannah đã tắt thở…Vết thương do quỷ kiếm gây ra đối với một ác ma mà nói chính là muốn mạng hắn, nhưng ta lại có thể sống…có lẽ có liên quan đến cái bao kiếm Hannah…ta cũng không thể nào lý giải nổi chuyện này.

-Andrew, nhanh lên nhanh lên, ta thực muốn xem chủ nhân nhà Phantom như thế nào! Nghe nói hắn còn nhỏ hơn ta 1 tuổi! Một thiếu niên tóc vàng mắt xanh chạy đến bên cạnh ta và ríu rít nói, một vẻ rất hưng phấn nhưng trong mắt hắn, toàn bộ đều là màu mưu toan…

-Vâng thưa chủ nhân!

Hắn là chủ nhân hiện tại của ta, Alois Landcapter…ta kí khế ước giúp hắn nắm giữ gia tộc Landcapter…còn ta sẽ được linh hồn hắn…Không phải một linh hồn đẹp đẽ như của Ciel Phantomhive năm đó…nhưng…ta nhận ra một điều, tất cả các chủ nhân trong 200 năm qua của ta, đều mang bóng dáng của Alois Trancy, mà kẻ trước mắt này là giống thiếu niên kia nhất.

Ta là một ác quỷ, ta sẽ không có tình cảm, kí ức đối với ta cũng rất mờ nhạt… Nhưng, không nghĩ quả thực có ngoại lệ…Alois Trancy, một tên rác rưởi xuất thân thấp kém, sợ mạnh khi yếu (sợ sệt trước kẻ mạnh và ức hiếp kẻ yếu hơn mình), nhát gan, phiền phức….Là kẻ gây ra nhiều sóng gió nhất trong cuộc đời ta…và cũng thành công khiến ta  ghi nhớ hắn…

.

.

.

-Chào mừng ngài đến với biệt thự nhà Landcapter, xin tự giới thiệu, tôi là Andrew Lancapter, quản gia của gia tộc Lancapter!

-Cám ơn đã tiếp đón, nhưng ngươi không thấy chúng ta cũng không nên khách khí đến vậy chứ? Sebastian cười, cúi người đáp lễ và rạng rỡ nói

-Đã lâu không gặp, bá tước Phantomhive, và cả ngươi nữa, Sebastian Michaelis! Thỉnh vào trong nghỉ ngơi, chủ nhân của tôi có việc bên ngoài, sẽ trở lại biệt thự vào vũ hội buổi tối nay!

-Hãy gọi ta là Ngài Phantom, cảm ơn! Ciel liếc nhìn kẻ đã từng là Claude Faustus trước mắt, lướt qua hắn và tiến vào bên trong biệt thự nhà Landcapter…cách đây 200 năm, cũng khoảng thời gian này, cậu đã từng được kẻ kia tiếp đón tại biệt thự nhà Trancy….Đột nhiên cảm thấy thật vui vẻ khi bên cạnh mình vẫn là Sebastian…

(giải thích một chút, họ của Ciel là Phantomhive, nhưng trong này, khi sống ở thời đại mới, cậu lấy họ Phantom)

.

.

.

-Thưa chủ nhân, Ngài Phantom và một số nhân vật quan trọng đều đã được tiếp đón một cách chu đáo!

-Tốt lắm, Andrew! Thiếu niên đứng bên cửa sổ, không hề quay đầu lại, bàn tay vươn ra bên ngoài như muốn bắt lấy mặt trời đang ngả dần về phía sau núi…

-Đa tạ chủ nhân đã khích lệ!

Tiếng nói  của hắn, thái độ của hắn vẫn như thế…Claude…không nghĩ, ta còn có thể gặp lại ngươi một lần nữa, mặc dù ta không còn là chủ nhân của ngươi. Ha, khó hiểu làm sao? Khi đó, ta đã nghĩ bản thân sẽ hoàn toàn biến mất trên thế gian này, giống như kết cuộc của tất cả những kẻ đồng ý bán linh hồn cho quỷ, tất nhiên, trừ Ciel Phantomhive ra. Nhưng không ngờ, bản thân cũng là một ngoại lệ. Có lẽ do sự xung đột giữa khế ước của Claude và Hannah, cũng có thể do một nguyên nhân kì lạ nào đó, linh hồn ta bị phong ấn trong chiếc nhẫn của gia tộc Trancy…Qua bao nhiêu năm ngủ yên, ngày đó, khi kẻ mang tên Alois Landcapter trở thành chủ sở hữu chiếc nhẫn, ta mới tỉnh dậy. Ta có thể biết tất cả mọi chuyện, cũng thỉnh thoảng sẽ nhập vào tên ngu ngốc nhà Landcapter để “sống” một chút, rồi làm chút gì đó với kẻ mà ta đã yêu….Claude Faustus….

Và hôm nay, một lần nữa được gặp lại Ciel Phantomhive và tên quản gia ác quỷ của hắn Sebastian Michaelis…

.

.

.

Buổi vũ hội nhàm chán, Ciel bí mật kéo bạn quản gia nhà mình rời đi sớm…

-Sebastian, ngươi thấy hắn như thế nào?

-Một tên vô dụng! Cả khả năng che giấu ý nghĩ cũng dở tệ!

-Nhưng Claude Faustus lại thiết lập khế ước với hắn, phải nói khẩu vị của tên kia càng ngày càng kém chăng?

-Cũng có thể không phải, hắn rất giống Alois Trancy!

-Alois Trancy? Ciel cười khẽ

-Cậu chủ, từ khi nào người quan tâm đến mấy chuyện kiểu này?

Ciel quay người, kéo cà vạt của bạn quản gia nhà mình và nhón chân hôn lên môi hắn

-Ta cũng không rõ nữa, có lẽ tại thật sự nhàm chán chăng?

-Tôi sẽ giúp ngài bỏ bớt chút nhàm chán nha! Tiếng nói biến mất sau nụ hôn sâu ngọt ngào…

.

.

.

Nhìn cảnh đó, Alois cúi người dựa hẳn vào ban công, có chút hâm mộ…Không nghĩ, Ciel và quản gia nhà hắn đã đi đến mức độ này…Mà cũng phải thôi, hơn 200 năm, lâu ngày sinh tình mà?

-Chủ nhân, sao ngài lại ra đây?

-Bên trong rất buồn chán, ngươi không thấy vậy sao? Thiếu niên quay qua nhìn hắn cười cười, cầm lấy một bông hồng trang trí bên cạnh cắm vào túi ngực của bạn quản gia nhà mình rồi xoay người lên lầu…

Có lẽ, y đã mạnh hơn rồi, cư nhiên có thể áp chế linh hồn thằng nhóc nhà Landcapter lâu hơn trước…

.

.

.

Claude…tối quá…ta sợ lắm, Claude….đừng bỏ rơi ta…làm ơn…Claude…đừng bỏ ta lại một mình, làm ơn….

Giữa bóng tối, thân hình thiếu niên run rẩy nép trong lòng ngực hắn…giống như Alois Trancy trước đây, ôm chặt lấy hắn vì sợ hãi bóng tối đang bao trùm khắp nơi…

-Andrew, ôm ta đi, cho ta cảm nhận được ngươi!

-Vâng, thưa chủ nhân!

.

.

.

Tiếng rên rỉ nhỏ vụn, thân hình thiếu niên tinh tế mảnh mai…hơi ấm…còn có…không biết có phải là ảo giác của hắn không, nhưng khi lên đỉnh …thiếu niên kêu hắn là Claude…

.

.

.

-Chủ nhân, xin người hãy dừng lại đi….Giọng nữ ngọt nị yêu kiều tràn ra kèm theo đó là tiếng rên rỉ thở dốc không ngừng…

-Ta dừng lại, ngươi sẽ thỏa mãn sao? Ha ha…

-Chủ nhân….ư…a…

Rầm…

Cánh cửa bị bật tung, bóng người cao lớn nhanh chóng lướt đến bên giường, khí tức bình thường của vị quản gia đã rất lạnh lẽo, giờ lại càng lạnh thêm vài phần…Alois Landcapter tức giận, còn cô hầu gái kia thì sợ hãi…

-Cho ngươi 10 giây, biến ra khỏi đây! Ném bộ váy áo về phía nữ hầu, Claude lạnh giọng quát…Một quản gia sẽ không can thiệp vào chuyện riêng của chủ nhân nhà mình, nhưng lúc này đây, hắn không thể kiềm chế được cơn giận giữ đang lấn át lý trí hắn, và cũng không đủ kiên nhẫn trong trò chơi này nữa..hắn đã giúp kẻ kia nắm giữ quyền hành nhà Landcapter trong tay, nhiệm vụ của hắn cũng đã hoàn thành…

-Chủ nhân, có lẽ hôm nay là ngày cuối cùng chúng ta gặp nhau, cậu nên đem thù lao trả cho ta rồi! Hắn cười…từng bước tiến đến bên thiếu niên…kẻ trước mắt này, ngoại hình dù có giống thiếu niên trong kí ức đến đâu tên đó cũng chỉ là một thay thế phẩm, thay thế phẩm có tì vết…Claude hắn thật buồn cười, một tên công tử sinh ra trong nhung lụa chỉ biết ăn chơi dựa dẫm sao có thể giống thiếu niên kia được chứ? Kẻ kia, trong trí nhớ của hắn, là một kẻ xuất thân thấp kém, nhưng biết dùng thủ đoạn của bản thân để vươn lên …

Không chút do dự đem linh hồn Alois Landcapter lấy đi, niệm tình hắn có ngoại hình tốt mà giữ cho thân thể hắn nguyên vẹn không bị chút thương tổn gì…Lại nhớ đến ngày đó, hắn đã phải dùng bản năng ham muốn của một con quỷ đối với linh hồn Ciel Phantomhive để áp chết ham muốn giữ lấy tình cảm của Alois Trancy…Hắn cười…cười đến điên cuồng…Hắn cười…bởi vì ác quỷ không có nước mắt…

-Claude! Claude… Một đôi tay mảnh khảnh áp lên mặt hắn…rồi, đem hắn ôm vào lòng…-Claude…Claude…theo từng tiếng gọi, thiếu niên buông xuống trên mặt hắn những nụ hôn nhỏ …nhẹ nhàng…mềm mại….

Hắn ngạc nhiên, hắn không thể lý giải, cho đến khi nhìn thấy viên ngọc màu máu trên chiếc nhẫn ở ngón tay thiếu niên phát sáng…

-Alois Trancy? Alois…Hắn ôm lấy thân hình xinh đẹp ấy, chiếm giữ, xâm nhập….

Cậu là của hắn….

.

.

.

-Cậu chủ, hình như chúng ta có khách, vị khách đặc biệt! Màu đỏ lóe lên trong mắt Sebastian, và ngay lập tức, hắn thấy được biểu hiện tương tự ở cậu chủ nhà mình…

-Chúng ta nên biểu hiện sự hiếu khách của gia tộc Phantomhive không nhỉ? Ciel cười

.

.

.

-Claude Faustus, không nghĩ chúng ta lại tái kiến nhanh đến vậy! đứng bên cầu thang nhìn kẻ gấp gáp lao vào cửa chính nhà mình

-Xin hãy giúp ta! Nói một câu không đầu không đuôi, nhưng đến khi nhìn thấy bên trong chiếc vali lớn Claude cầm trên tay, Ciel và Sebastian đều hiểu…Trong chiếc vali đó là thân xác của Alois Landcapter…-Hãy giúp ta đưa linh hồn Alois trong chiếc nhẫn vào cơ thể này!

-Chẳng phải điều đó ngươi cũng làm được sao? Ciel nhìn hắn, nhàn nhã dựa vào Sebastian phía sau

-Ta đã thử, nhưng không được! Ý là bất đắc dĩ lắm mới phải nhờ đến các ngươi

-Ta sẽ không giúp không ngươi! Sebastian nhìn kẻ được coi như đồng nghiệp của mình, cười lạnh

-Vậy ngươi muốn gì?

-Cậu chủ, người nghĩ sao? Sebastian quay sang hỏi Ciel

-Tạm thời chưa nghĩ ra, nhưng coi như hắn nợ chúng ta một lần! Ciel nói –Claude Faustus, ngươi đồng ý chứ?

-Ta đồng ý!

.

.

.

-Chúng ta sẽ cưỡng chế đưa linh hồn Alois Trancy vào trong cơ thể này trong một khắc, ngươi hãy cố gắng trong thời gian đó kí kết lại khế ước linh hồn với hắn…được chứ?

-Được, bắt đầu đi!

.

.

.

Bên ngoài lâu đài nhà Phantomhive mây đen che phủ bầu trời, tiếng gió gào thét…

Bên trong biệt thự, ánh sáng mỏng manh phát ra từ viên ngọc đỏ máu trên tay Alois, cùng với vầng quang nhàn nhàn xung quanh thân thể thiếu niên…

.

.

.

Không được…thời gian sắp hết mà hắn vẫn chưa thể kí kết được khế ước linh hồn với Alois, Claude lần nữa trong đời xuất hiện cảm giác bất lực…

Hào quang bao phủ xung quanh người Alois ngày một yếu…

.

.

.

Tách.

.

.

. The full moon slightly chipped
That’s so me
So please
Save me and hold me tight
Just make me all right
Under the dark clouds
Wingless swans in my soul
From the fortress, a pessimist

My howl in the night,
To the isolated star
Don’t drive me crazy
Everything seems too far
The sky so deep
Spread endlessly

How on earth can I get to the strawberry field?

The full moon slightly chipped
Uncertain
Oh please
Save me and let me smile
Just make me all right
Over the bed of trees
My heart spins around

My howl in the dawn
To the isolated star
I dare to forgive you
Everything seems too far
But care for me tenderly

How on earth can I get to the strawberry field?

.

.

Một giọt nước rất nhỏ rơi xuống…nước mắt của ác quỷ…đáp trên ngực thân thể thiếu niên trong lòng….

.

.

.

Tiểu Vũ: Khụ khụ khụ

Ta  tất nhiên sẽ không để Alois cứ thế hết đất diễn >//<

.

.

.

Alois mở mắt…thứ đầu tiên cậu nhìn thấy là vầng sáng…thật sáng bao phủ lấy bạn quản gia nhà mình…

-Claude…

-Alois…chủ nhân của tôi!

Thiếu niên mỉm cười, vươn tay ôm chặt lấy cổ hắn…

-Ngài quản gia, bây giờ là mệnh lệnh của ta, đừng bao giờ rời xa ta nhé!

-Yes, your highness!

Khế ước linh hồn này rất đặc biệt, bởi nó được đặt nơi ngực trái….

.

.

.

-Thật ra ta đã nghĩ, ngươi sẽ mượn sức mạnh của hắn để phá vỡ khế ước với ta! Ciel nói, ánh mắt hướng về bầu trời bên ngoài đã trong xanh tự bao giờ

Sebastian cười khẽ, nhưng không có trả lời.

-Ngươi đã thực sự nghĩ như vậy?

-Không có, thưa cậu chủ!

-Sebastian, tại sao? Vì mệnh lệnh của ta sao? Lúc nói ra rồi, Ciel mới thấy, mình hỏi một câu thực ngu ngốc…

-Trước đây thì đúng là như vậy, thưa chủ nhân!

-Vậy còn bây giờ?

-Bây giờ và sau này, dù em là người hay ác quỷ, tôi vẫn sẽ là quản gia của một mình em! Nam nhân anh tuấn quỳ xuống bên chân thiếu niên tuấn mỹ, hôn lên bàn tay xinh đẹp của thiếu niên…

Một lời hứa này…

Vững chắc hơn bất cứ khế ước nào

……………………………………………………………………………….

Hết

Ta viết nó trong hơn 3 tiếng đồng hồ…Viết một mạch…lâu lắm rồi mới có thể viết như vậy…thực đáng mừng….

Ta xem amine hắc quản gia cũng lâu rồi, có chi tiết nào không đúng, các nàng (chàng) mắt nhắm mắt mở bỏ qua cho ta nhé >//<

13 thoughts on “[Hắc quản gia] Tôi vẫn là quản gia của một mình em!

    • Lâm Lâm à, ta thuộc phái trái tim hồng mờ, BE ta còn phải soi mói làm thế nào để nó thành được HE thì nàng hiểu ta rồi đó, đọc truyện của ta sẽ yên tâm rằng ko có cái kết đau lòng, nhưng truyện sẽ ko phải dạng kịch tính khiến người ta đọc rồi đau mãi để nhớ mãi được >//< …ko thể có những câu chuyện kiểu ngược luyến để đời TT^TT

  1. Lâu quá mới thấy nàng comeback, nhớ quá đi… đừng hỏi là nhớ nàng hay nhớ truyện nhá… tất nhiên là nhớ cả hai rồi… truyện dể thương quá đi… thích nhất là câu “Bây giờ và sau này, dù em là người hay ác quỷ, tôi vẫn sẽ là quản gia của một mình em! Nam nhân anh tuấn quỳ xuống bên chân thiếu niên tuấn mỹ, hôn lên bàn tay xinh đẹp của thiếu niên…”……. thank nàng nhiều

  2. Pingback: Tôi Vẫn Là Quản Gia Của Một Mình Em! | ๖ۣۜKho ๖ۣۜTàng ๖ۣۜĐam ๖ۣۜMỹ - ๖ۣۜFanfic

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s